Thứ Sáu, 10 tháng 4, 2009

CUỘC ĐỜI BI KỊCH CỦA CHỊ LÝ




Đón xem tập phim MẸ CON CHỊ LÝ trong chương trình VLSP phát sóng vào lúc 21 giờ, thứ hai,13-4 và phát lại lúc 9 giờ 50, thứ năm, 16-4 trên VTV9


Năm 1990, bé Thuyết chào đời, tôi sung sướng vì được làm mẹ thì anh tỏ ra thất vọng, anh nói thẳng: “Tôi không thích con gái !”. Anh giục tôi sinh đứa thứ hai. Năm 1993, bé Linh chào đời, anh lại thất vọng lần nữa. Hai năm sau, bé Trang chào đời. Sóng gió cuộc đời tôi bắt đầu từ đó . . .

Chị Lý cúi đầu im lặng, hai hàng nước mắt chảy dài trên gương mặt xanh xao của một bệnh nhân ung thư vừa thoát chết.

Người ta nói bi kịch xuất phát từ những sai lầm trong quan niệm sống. Trong trường hợp nầy, chị Lý là nạn nhân của ý thức trọng nam khinh nữ của chồng chị và cả gia đình chồng, chị bị xem như kẻ tội đồ khi sinh đứa con gái thứ ba. Hai năm sau, anh Dong, chồng chị dẫn về nhà một người phụ nữ ẵm đứa con trai, anh công khai giới thiệu “đây là cháu nội đích tôn của bố mẹ”.

Bi kịch đến thế cũng chưa phải là tận cùng với chị. Năm 1998, bé Thuyết ngã bệnh và lìa đời khi đang học lớp hai, cả nhà không ai hiểu nó chết vì bệnh gì. Có người nói nó không chịu nỗi cú sốc vì nhìn thấy mẹ bị cha hành hạ triền miên, mấy ông thầy lang ở làng Tiên Du – Phú Thọ - thì kẻ nói vầy người nói khác. Đau đớn tột cùng, lại bị cái đói, cái nghèo đe dọa quanh năm, chị Lý dắt bé Linh và bé Trang về gởi nhờ cha mẹ ruột rồi lên xe lửa vào Sài Gòn tìm lối thoát trong niềm hy vọng mong manh bằng công việc nấu cơm, quét dọn nhà cửa cho một người đồng hương với thu nhập ba trăm ngàn đồng mỗi tháng. Một năm sau, chị tìm được việc làm ở một hãng giày da. Lương tháng tám trăm ngàn chỉ là số tiền lẻ so với nhiều người nhưng với chị, đó là nguồn thu nhập chưa bao giờ dám hy vọng trong những năm tháng sống ở quê nhà, cuốc bẩm cày sâu trên bảy trăm mét vuông đất, hết mùa lúa đến mùa khoai mà vẫn không đủ nuôi sống gia đình. Tám trăm ngàn, người ta có thể xài trong chốc lát, nhưng với chị, nào tiền trọ, tiền cơm, chắt chiu gởi về quê cho hai đứa con ăn học. Vậy mà năm năm sau, chị tích lũy hơn hai lượng vàng. Nhưng rồi một tin sét đánh: bé Linh và bé Trang bệnh nặng, đang nằm cấp cứu ở bệnh viện nhi Hà Nội. Buồn, đau, nhưng chị nghĩ cũng may mắn là mình có tiền để chữa bệnh cho con. Cả hai đứa bé đều bị đau lá lách, phải phẩu thuật, truyền máu. Bao nhiêu năm dành dụm với niền hy vọng đổi đời, giờ tay trắng. Nhưng, thà tay trắng còn hơn . . . chị đã không cứu được bé Trang vì bệnh của nó quá ngặt nghèo. . .

Chôn cất con xong, chị ra Tòa ký đơn ly dị, tạm gởi bé Linh cho ngoại rồi trở vào Sài Gòn làm lại một cuộc mưu sinh. Người ta nói “họa vô đơn chí” phải chăng chính là cảnh ngộ của chị bây giờ ? Nỗi đau còn đang giằn xé tận tâm can, giữa xứ lạ quê người với hai bàn tay trắng thì chị phát hiện mình mắc bệnh ung thư. Nhập viện trong cảnh không tiền, bệnh viện lại quá tải, chị chọn một góc hành lang làm nơi tá túc. Bọc nilon, lon bia, ve chai là nguồn sống qua ngày. “Nếu không có bác sĩ Hạnh thương tình giúp đỡ thì không biết số phận tôi sẽ ra sao – chị nói – ngoài việc vận động các đồng nghiệp cho tiền, bác sĩ Hạnh giới thiệu tôi với các nhà sư, các đoàn công tác từ thiện đến đây cứu trợ bệnh nhân nghèo. Nhờ vậy mà tôi thoát chết”.

Trong lúc chị đang nằm viện thì bé Linh vào tìm chị: “Ở với ngoại thì bố không cho, bố đến nhà mắng chửi ông bà ngoại, đòi bắt con về. Nhà trường thấy con nghèo mà học giỏi nên vận động thầy cô giúp năm trăm ngàn, nhưng bố cũng lấy hết . . .”

Bé Linh lúc ấy vừa học xong học kỳ I năm lớp 6. Không thể để con bỏ học, nhưng chuyển trường giữa năm học là một việc không dễ làm. May thay, thầy Hồng, hiệu trưởng trường trung học cơ sở Phan Công Hớn nhìn học lực của bé Linh trong học bạ, hiểu hoàn cảnh chị Lý nên thầy đã sẵn lòng.

Xuất viện. Tiều tụy. Xanh xao. Lê từng bước chân nặng nhọc. Chị đắt bé Linh ra đường mà không biết đi đâu, về đâu giữa Sài Gòn mênh mông, không biết sống bằng gì khi không còn đồng xu dính túi. Lang thang khắp các nhà trọ ở Bà Điểm – Hóc Môn nhưng đều bị người ta từ chối vì không có tiền trả trước. Một bà lão qua đường chợt hỏi: “Con đi đâu mà thảm hại thế nầy”. Chị kể vắn tắt hoàn cảnh của mình. Bà lão chỉ tay về hướng bên kia đường: “Con thử đến đó hỏi nhà bà Sáu Trâm, bà ấy nhà nghèo nhưng tốt bụng, hay cưu mang những người thất cơ lỡ vận”. Từ đó, cái chái lá phía sau nhà bà Sáu Trâm trở thành nơi tá túc của hai mẹ con chị Lý. Ở, bà không lấy tiền trọ. Đói, bà nuôi cơm. Trong vườn có đủ thứ trái cây, bà bảo “mẹ con bây cứ hái mà ăn cho mau lợi sức”. Bé Linh theo giúp việc cho bà, bà nói “vô mà lo học bài”.

Chị Lý bây giờ đã có việc làm ở công ty bảo vệ Thăng Long. Bé Linh được tiếng là con ngoan, trò giỏi. Nghỉ hè, cháu đi làm thêm cho hiệu sách. Mười sáu tuổi, cái tuổi của mơ mộng, của hồn nhiên nhưng ánh mắt Linh đã hằn sâu những nét đau đời, những khát khao và nghị lực. “Con chỉ mong mẹ con sống lâu để được nhìn thấy con vào đại học”. Một ước mơ quá đỗi bình thường nhưng với Linh, đó là điều không đơn giản, và, có lẽ cháu đã đủ kiến thức để hiểu được cái điều không đơn giản ấy, cái nguy cơ tiềm ẩn của chứng bệnh ung thư mà mẹ cháu đang mang.

Bốn mươi tuổi đời, nhìn lại cái mất đi quá nhiều so với những gì mình có được, mà cái có được không biết mình sẽ gìn giữ được bao lâu, nỗi ám ảnh mình sẽ mất đi, bỏ lại đứa con gái nhỏ,yếu đuối, bơ vơ giữa cõi đời nầy nhiều khi biến thành cơn ác mộng trong chi Lý. Trong những khoảng lặng nhìn con, hoặc nghĩ tới con, cơn ác mộng ấy đã làm chị rưng nước mắt. Nhưng biết làm sao được. Số phận, chị đã từng vượt qua, từng được sự tiếp sức của bao người để vượt qua, để chiến thắng. Nhưng, liệu có vượt qua được cánh cửa của tử thần ?

HỒNG VINH

-->đọc tiếp...

Thứ Bảy, 4 tháng 4, 2009

NGÔI NHÀ CỦA NGƯỜI MẸ UNG THƯ




(Nhân vật trong phim TẤM LÒNG CỦA MẸ sẽ phát sóng vào 21 giờ, thứ hai, ngày 6-4)

Ngôi nhà của mẹ con chị Tùng nằm ven con đường làng nhỏ, ở ấp 3 xã Đa Phước, ngôi nhà thật giản dị, nhưng rất có ấn tượng nếu một ai đó tình cờ ghé mắt vào. Bởi người ta sẽ không hiểu tại sao, chỉ là hai mái nhà đơn sơ như vậy lại được lợp bằng hai loại vật liệu khác nhau. Mái trước lợp bằng tấm lợp tiprô xi măng, mái sau lợp bằng lá dừa nước. Thế nhưng hai thứ vật liệu tưởng chừng như không thể gắn kết được với nhau để tạo nên những mái nhà, lại làm nên cái tổ ấm, mà ở đó, đang chứa đựng một câu chuyện đời – Nghe, cứ ngở như trong truyền thuyết !

Chị Tùng, người đàn bà của “ truyền thuyết” này, vốn xuất thân từ gia đình nghèo khó, cha mẹ chị mang tiếng là nông dân, nhưng không có một mảnh ruộng, thửa vườn. Chị Tùng cũng như những người anh chị em mình, từ tuổi ấu thơ phải biết đi làm thuê, làm mướn để kiếm miếng ăn. Nghèo khó là cái lý do đơn giản và thuyết phục nhất để cả nhà chị Tùng thành những người ít chữ. Rồi chị tới tuổi lấy chồng, lẽ đương nhiên đó cũng là người chồng cùng cảnh ngộ. Và, điều không thể khác hơn là vợ chồng chị Tùng phải tiếp tục cái nghèo truyền kiếp.

Với hai vợ chồng, chị Tùng thấy rằng họ không có cơ may để hy vọng đổi đời. “Tay làm hàm nhai”, trong cảnh ấy những đứa con cứ lần lượt ra đời. Một thế hệ nữa lại nối tiếp kiếp nghèo từ cha mẹ chúng. Nghĩ về tương lai con cái, chị Tùng nghe buồn thấu tâm can.

Khi đứa thứ sáu ra đời, vợ chồng chị Tùng mới mua nổi một lỏm đất “ chó nằm ló đuôi” để cất tạm ngôi nhà. Nhưng đó là tài sản duy nhất, thứ vật chất quí giá nhất mà chị phải chắt chiu hằng bao năm trời cực nhọc mới sở hữu được. Song, chị cũng hiểu rằng, bấy nhiêu đó không là gì cả cho một đàn con sáu đứa đang đứng trước tương lai mờ mịt. Chỉ có một thứ duy nhất khả dĩ giúp cho bọn trẻ thoát khỏi bóng tối của số phận, đó là ánh sáng của chữ nghĩa. Thế là chị cố gắng, bằng mọi giá các con đều được đến trường. Nhưng cái nghèo cứ như có sức nặng của núi đá đè lên số phận. Sự học của ba đưá con đầu phải nửa chừng gảy đổ. Con gái đầu lòng chỉ học đến lớp 8 đành nghỉ học, con gái thứ hai, chị phải ráng hết sức, cũng cho học hết cấp ba, con trai thứ ba thì cùng chung số phận với chị lớn, không vượt qua lớp 8. Rồi cả ba lớn lên đều được chị dựng vợ gã chồng, nhưng đã không đủ chữ để bước vào đời, nên đời chúng chẳng khác gì hơn đời chị. Nhìn ba đứa con phải nối gót lênh đênh chốn cơ cầu, chị thấy mình có lỗi. Chị Tùng quyết dành sức lực và tâm huyết nữa đời còn lại để lo cho ba đứa con nhỏ học hành đến nơi đến chốn.

Trong khi con đường quyết tâm và nỗ lực còn dài, thì năm năm trước, chồng chị Tùng đột ngột qua đời, để lại cho chị căn nhà nhỏ xiêu vẹo và ba đứa con thơ dại.. Nhưng trước nỗi đau buồn vô tận ấy, ý chí của người mẹ đã không gục ngã mà lại được nhân lên gấp bội. Như để chung sức cùng với mẹ, ba đứa con của chị Tùng đều rất ngoan hiền, chăm học và học giỏi. Ngoài giờ học, cả ba đứa trẻ còn biết tự nguyện ,tự giác chia nhau công việc để giúp mẹ đỡ nặng gánh, lo toan. Minh Cường giờ là con trai lớn trong nhà ( sau khi ba người anh, chị Cường có gia đình riêng ) Cường đi tìm mối dạy kèm, ra bến xe miền Tây giúp chị bán trái cây. Em gái kế Cường là Kim Tuyến lo việc nội trợ rồi cùng em trai út Thanh Tuấn phụ mẹ xỏ lông gà, công việc mà nhiều năm rồi mẹ Tùng nhận về nhà làm gia công cho người ta bó chổi. Mỗi một xâu lông gà dài thược chỉ được ba ngàn đồng. Chị Tùng làm chen vào giờ rảnh sau công việc bán cá ở chợ. Nếu bốn mẹ con ngồi xỏ suốt ngày chỉ được 50 ngàn đồng, còn làm thêm vào giờ rảnh, tính ra mỗi tuần họ được hơn trăn ngàn, nhưng tất cả là để nuôi lớn niềm hy vọng vào tương lai ba đứa trẻ !

Thời gian của cuộc sống nhọc nhằn cứ dần trôi qua trong căn nhà xiêu vẹo, mục nát nhưng tràn đầy niềm hy vọng của bốn mẹ con. Minh Cường giờ đã là sinh viên năm thứ hai đại học công nghệ hóa, Kim Tuyến đang học lớp 10, út Thanh Tuấn là học sinh giỏi của trường phổ thông cơ sở Đa Phước. Ý thức nuôi chữ lập thân của ba đứa trẻ đều hết sức rõ ràng và rất tự tin. Căn nhà ngày càng mục nát, xiêu vẹo hơn, cái nghèo thì vẫn còn nguyên ra đó, nhưng với người mẹ, chị đã đi được hơn nữa đoạn đường của ước mơ, hoài bảo ở phần đời còn lại. Ở cái tuổi đời vừa chạm tuổi 50, chị Tùng vui lắm, nghĩ mình còn đủ thời gian để hưởng tròn hạnh phúc ở cái ngày mà thằng út Thanh Tuấn mang về dâng mẹ tấm bằng đại học, như để chứng minh cho sự hóa kiếp đói nghèo, cơ cực mà chị vốn tin rằng, chỉ có con chữ mới có thể làm nên điều kỳ diệu !

Ở xã Đa Phước, không mấy ai quan tâm đến chuyện học hành mà không biết chị Tùng, người phụ nữ dám xem thường nghèo đói để quyết nuôi con ăn học, và những đứa con của mẹ Tùng, biết lấy việc học để xóa đi cái mặc cảm của con nhà nghèo. Người ta xem gia đình chị như một tấm gương, cảm mến và chia sẻ. Hội khuyến học cũng như chánh quyền địa phương Đa Phước đều có sự quan tâm giúp đỡ, nhưng cũng trong giới hạn khả năng của một xã nghèo.

Năm 2008, chánh quyền xã Đa Phước trao cho chị Tùng 5 triệu đồng, gọi là tiền hổ trợ chống dột để chị sữa lại căn nhà đã quá nát của mình. Đó cũng là mong ước của chị Tùng từ bấy lâu nay, nhưng gần như không thể. Vậy mà niềm vui chưa kịp thì tai họa lại ập đến.

Ngay khi cầm 5 triệu trong tay, chị Tùng phát hiện ra mình có một khối u trên ngực. Tại bệnh viện Ung Bứu, bác sĩ cho chị biết đó là khối u ác tính, có đường kính lên đến 5,3cm, phải can thiệp ngay bằng phẫu thuật mới mong còn con đường sống. Tính hết chi phí cho ca phẫn thuật ( hơn 1 triệu ) cộng viện phí, thuốc men sau mổ, phải mất 10 triệu đồng, rồi còn phải tốn tiền cho một phác đồ điều trị lâu dài, làm cho chị Tùng hoang mang lo nghĩ.

Mổ hay là chết ? Đương nhiên,chị không muốn chết, chị chết rồi các con phải sống ra sao ? Con đường học vấn của chúng sẽ về đâu ? Trong khi đó, các con của chị đều hoang mang, sợ hãi. Chúng bàn nhau nghĩ học để đi làm kiếm tiền lo cho mẹ đủ trị bệnh. Thằng Cường nói : “ Mẹ phải mổ để sống, nếu mai ngày không còn mẹ, cho dù các con có làm được nhiều tiền, cũng đâu còn mẹ nữa, mà không còn mẹ, thì dù giàu cũng chẳng ý nghĩa gì !” Nhưng chị thì lại nghĩ : “Đời các con hãy còn dài, mẹ dù sao cũng đã đi qua hơn nữa đoạn đời, nếu phải chọn lựa sự hy sinh thì mẹ hy sinh cho con, vì con, chớ các con đừng vì mẹ, nếu mẹ sống để nhìn thấy tương lai các con mờ mịt, sự sống ấy cũng chẳng có ý nghĩa gì !” Chị nói với các con : “ Các con nhất định không được nghỉ học, bệnh mẹ, mẹ sẽ tự lo, rồi sẽ khỏi, còn các con bỏ học, là bỏ dở tương lai, sẽ khổ một đời !”

Dùng dằng, chọn một lối đi nào trên con đường sinh tử này đây ? Chị vẫn chưa quyết định đóng tiền phẫu thuật để bệnh viện lên lịch mổ . Tháng 10, mưa nắng cứ bất thường, áp thấp nhiệt đới và những cơn bão xa. Trong khi chị đang u ám nghĩ về số mạng mình. Thì bỗng một đêm chị bừng tỉnh lại giữa cảnh đất trời giông gió. Chị thản thốt nhớ về ngôi nhà ! Ngôi nhà siêu vẹo, mục nát của chị có thể đổ sập bất cứ lúc nào. Có thể là ngay trong đêm nay, nó sẽ đè chết cả ba đứa con của mình đang ngon giấc ! Thế là không còn gì phải suy nghĩ về mình, chị quyết định trốn khỏi bệnh viện trở về nhà, chị dùng hết số tiền 5 triệu đồng mua cây lá dựng lại ngôi nhà mới. Chị thấy nhẹ lòng, rằng mình đã cứu kịp các con, bởi cái ngôi nhà cũ, nó mục đến mức khi hạ xuống, không ai dám trèo lên để tháo dỡ mà phải dùng kế khác. Cả cái xác nhà, chỉ còn tận dụng lại một cây cột duy nhất, cái cây cột đáng thương ấy như biết cố sức chống đỡ để chờ chị kịp trở về !

Chị Tùng cảm thấy nhẹ lòng nhìn các con được an toàn trong ngôi nhà mới, nhưng con đường để đưa chị trở lại bệnh viện thì đã không còn. Chị Tùng ráng kéo dài mạng sống bằng những thang thuốc nam, mà mỗi thang thuốc chỉ tốn hơn 4 ngàn đồng, song đó cũng là một liệu pháp tinh thần cho các con. Cả ba đứa nhỏ đều thể hiện quyết tâm học tập. Kết quả học kỳ I năm 2008 – 2009, thằng Tuấn đạt điểm xuất sắc với số điểm 9.0, hai đứa còn lại đều có kết quả khá .

Không biết rồi những thang thuốc nam có trở thành phép mầu để giúp chị Tùng vượt qua căn bệnh nang y hay không, nhưng tình mẫu tử thiêng liêng chính là phép mầu huyền diệu, đã giúp cho mẹ con chị Tùng vượt lên trên bao bất hạnh, thảm cảnh để cùng bước đi trên con đường đời tưởng như không thể, nhưng họ cứ cố nén đau thương mà bước, mà dắt dìu nhau, hướng về cái đích đến tương lai. Trên con đường dài dằn dặc của sự nghiệt ngã ấy, càng gần đến đích, thì sức lực họ càng cạn kiệt …

Chúng tôi kể lại chuyện này với một niềm tin rằng – Câu chuyện về gia đình chị Tùng sẽ kết thúc có hậu như một truyền thuyết đẹp. Bởi câu chuyện này cũng chính là tấm gương soi chiếu vào lòng nhân ái, vào đạo lý làm người của tất cả chúng ta !



Mai Hân

Ảnh: Bán cá, xỏ lông gà là nguồn thu nhập chính của mẹ con chị Tùng

-->đọc tiếp...

Thứ Ba, 31 tháng 3, 2009

CẢM ƠN CÁC BẠN ĐỒNG NGHIỆP






BÁO THANH NIÊN

"Vượt lên số phận": Thông điệp của tình người


Không than nghèo, kể khổ, vậy mà từng thước phim rất đời, rất người đã làm người xem nhói lên một cảm giác: sống ở đời phải có một tấm lòng.

Bỏ qua lối kể chuyện thông thường của dòng phim phóng sự truyền hình, người làm phim đã dẫn dắt khán giả như sống cùng số phận của nhân vật. Những lát cắt cuộc đời của mỗi con người chợt hiện lên trong cảm động, trong nghẹn ngào nhưng chẳng hề bi lụy, than trách mà ngược lại đầy ắp nghị lực để sống để vươn lên, để tồn tại giữa cuộc đời. Đó là cô học trò nhỏ Thanh Thủy, giải nhất học sinh giỏi thị trấn Phan Thiết, huy chương vàng Olympic toàn quốc môn Địa lý vừa học vừa làm nuôi mẹ già tuổi đã ngoài sáu mươi bị tai biến mạch máu não, nằm liệt một chỗ. Là chị Nguyễn Thị Lý ở xã Bà Điểm, Hóc Môn, TP.HCM bị ung thư vú, nhà quá nghèo nhưng vẫn cố cho con gái Phạm Thị Linh đến trường trong sự đùm bọc, yêu thương của bà con làng xóm. Là bé Hồng Thắm tận Giồng Trôm, Bến Tre bố mẹ mất sớm ở với bà ngoại 92 tuổi, dì ba 65 tuổi già yếu, dì năm 60 tuổi bị bệnh tâm thần đã phải chống chọi trong vô vọng với cái nghèo cùng người anh họ làm nghề thợ hồ để chăm nom cho 3 người phụ nữ già yếu bệnh tật, vậy mà Thắm vẫn chăm chỉ đến trường, đạt danh hiệu học sinh giỏi suốt 9 năm liền...

Quá nhiều thân phận như thế vẫn hiện hữu trong cuộc sống này rất cần những tấm lòng, những bàn tay nhân ái giúp đỡ, cưu mang. 52 tập phim trong một năm sẽ được chiếu hằng tuần vào 21 giờ thứ hai trên kênh VTV9 từ ngày 6.4.2009 tới để chuyển tải thông điệp của tình người, của sự quan tâm và chia sẻ. Ban tổ chức (Báo Sài Gòn Tiếp Thị, VTV9, Ngân hàng ACB) san bớt khó khăn với từng cảnh đời bằng khoản tiền 10 triệu đồng. Tuy nhiên như lời ban tổ chức đã nói, chương trình Vượt lên số phận nhằm gióng lên hồi chuông để kêu gọi tấm lòng từ tâm của mọi thành viên trong xã hội, giúp đỡ các em học sinh nghèo. Phim còn có sự góp mặt của nhà thơ, nhà báo Đỗ Trung Quân trong vai trò dẫn chuyện dưới sự chủ biên của nhà văn, nhà báo Võ Đắc Danh cùng sự góp sức của các nhà văn, nhà báo, đạo diễn, quay phim trong cả nước.

Đỗ Tuấn



BÁO NGƯỜI LAO ĐỘNG

Bài học về ý chí con người

Ngày 30-3, VTV9 và Báo Sài Gòn Tiếp Thị đã tổ chức buổi họp báo ra mắt chương trình Vượt lên số phận trước khi chương trình bắt đầu phát sóng trên kênh VTV9 vào ngày 6-4 (thứ hai hằng tuần lúc 21 giờ).

Chương trình Vượt lên số phận khai thác những câu chuyện cảm động về những con người tử tế, có ý chí vượt lên số phận nhưng không may gặp những hoàn cảnh éo le, nghiệt ngã. Tuy nhiên, khác với các chương trình truyền hình từ thiện khác, Vượt lên số phận được thực hiện bằng ngôn ngữ của phim tài liệu, mỗi tập phim do một đạo diễn thực hiện nên cách kể chuyện không bị trùng lắp dẫn đến nhàm chán và cũng không chủ ý “kể nghèo kể khổ” để tìm kiếm sự thương hại nơi người xem mà chỉ tập trung tôn vinh phẩm chất của nhân vật.

Thêm vào đó, tùy theo từng hoàn cảnh cụ thể của nhân vật mà ê kíp thực hiện đưa ra cách giúp đỡ thiết thực nhất, chẳng hạn tặng học bổng, cho vay ưu đãi... ngoài số tiền hỗ trợ cố định tối thiểu 10 triệu đồng/hoàn cảnh. Chương trình có sự góp mặt của nhà thơ Đỗ Trung Quân trong vai trò người dẫn chuyện và nhà báo Võ Đắc Danh làm chủ biên cùng với sự cộng tác của các nhà văn, nhà báo, đạo diễn, quay phim tên tuổi.

HƯƠNG NHU




BÁO TUỔI TRẺ

Vượt lên số phận lên sóng VTV9

TT - Những câu chuyện cảm động về những nhân vật gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống nhưng vẫn cố gắng giữ một tâm hồn đẹp, một nhân cách cao quý sẽ được lột tả chân thực, sống động trong chương trình mới có tên Vượt lên số phận do báo Sài Gòn Tiếp Thị phối hợp cùng VTV9 thực hiện với sự tài trợ của Ngân hàng ACB.

Trong buổi họp báo sáng 30-3, đạo diễn Võ Đắc Danh - chủ biên chương trình - khẳng định: “Tuy chương trình đề cập số phận con người có nỗi buồn lớn hơn niềm vui nhưng đây không phải chương trình kể khổ để tìm kiếm sự thương hại cho các nhân vật, mà qua đó chúng tôi muốn tôn vinh những nỗ lực của họ trong cuộc sống đồng thời khơi dậy tính nhân đạo trong xã hội”.

Có độ dài khoảng 15 phút, Vượt lên số phận được thể hiện bằng ngôn ngữ phim tài liệu với hình ảnh và lời bình được chăm chút kỹ. MC của chương trình là nhà thơ Đỗ Trung Quân. Số đầu tiên của Vượt lên số phận sẽ được phát sóng lúc 21g ngày 6-4 trên kênh VTV9.

HOÀNGLÊ



-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2009

SÁCH MỚI CỦA MỘT NGƯỜI BẠN




ĐẤT TRỜI VẦN VŨ
TIỂU THUYẾT CỦA NGUYỄN MỘT - NXB HỘI NHÀ VĂN


Nguyễn Một đã mở ra cho chúng ta thấy một Đồng Nai bề bộn, ngổn ngang
. Bề bộn, ngổn ngang với nhiều tính cách, nhiều số phận khác nhau.Bề bộn,ngổn ngang đất,bề bộn ngổn ngang sông nước với bề bộn ngổn ngang công việc. Công việc của quá khư xa xăm, của hiện tại và của tương lai.Điều nầy thể hiện vốn sống trong Nguyễn Một khá dồi dào.
(Nhà văn NGUYỄN ĐỨC THIỆN)


Nguyễn Một hay dùng đến cái chết như là một "thi pháp ngược".Nhân vật dường như đã chết, nhưng cái chết của họ kéo ngược lại thời gian, gợi cho người đọc nỗi khắc khoải về tình yêu, về cuộc sống. Sự tồn tại của những con người ấy chuyển vào một nhân vật nào đấy, đúng hơn, đó chính là sự lan truyền của những mối dây tình cảm và ước vọng.
(Nhà văn TRẦN THU HẰNG)


Viết về cái bề bộn, nóng hổi, ngòi bút Nguyễn Một tung hoành, phóng khoáng, nhưng vẫn có độ kỹ càng, sâu lắng, bình giá, ngẫm nghĩ;câu văn nuột và có sức nặng.
(Nhà văn SƯƠNG NGUYỆT MINH)


Một cuốn tiểu thuyết không dành cho người thần kinh không đủ mạnh, để tiếp nhận những nỗi đau khủng khiếp của nhân vật trong nhiều chiều không gian khác nhau. ĐẤT TRỜI VẦN VŨ, sự ám ảnh khốc liệt về cái chết, chiến tranh, hận thù và tình yêu.
(Nhà báo TRẦN ĐÌNH THU)


NHÀ VĂN NGUYỄN MỘT-TÁC PHẨM ĐÃ IN:

-HOA DỦ DẺ -Tập truyện ngắn

-NĂM ĐỨA TRẺ XÓM ĐỒI -Truyện dài

-MÀU HOA NẮNG - Truyện ký

-MÙA TRÁI CHÍN - Truyện vừa

-THA HƯƠNG - Tập truyện ngắn

-VŨ ĐIỆU TRÊN ĐỈNH KUNG PÔ - Tập truyện ngắn

-QUÀ CỦA ĐẤT - Tập bút ký

-NHƯ LÀ CỔ TÍCH - Tập truyện ngắn

-GIỮA ĐỜI THƯỜNG -Tập bút ký

-DÒNG SÔNG ĐỘ LƯỢNG - Tập bút ký

-->đọc tiếp...

Thứ Bảy, 28 tháng 3, 2009

HUỆ LAN LÀ AI?


Nhà thơ Đỗ Trung Quân chuyển cho tôi bức thư của một người mà chính anh cũng không biết đó là ai. Bức thư viết ngắn gọn:
Kính chào chú! Một lần nữa cảm ơn chú rất nhiều trong việc giúp cháu giúp đỡ gia đình bé Oanh. Cháu có việc này muốn nhờ chú giúp nữa, nếu như không làm phiền chú.
1. cháu được biết ba của bé Oanh bị mù, không biết có chữa trị được không? Chú giúp cháu tìm hiểu thêm, nếu chữa trị được thì kinh phí là bao nhiêu. Cháu rất mong có thể giúp được gia đình này.
2. cháu không biết các chú có tiếp tục đi xuống các nơi để thực hiện chương trình VLSP nữa hay không, nếu các chú vẫn còn đang làm chương trình, thì cháu định gửi chú một khoản tiền nhỏ (khoảng 5 triệu đồng/lần), để khi chú đến các trường hợp như vừa rồi, thì có thể giúp họ ngay. và khi nào chú chuyển hết số tiền đó, thì phiền chú báo với cháu, và cháu sẽ chuyển tiếp. bởi vì cháu rất khâm phục nghị lực của họ, họ giúp cháu tin là ở trên đời này còn rất nhiều người rất đáng quý.
3. trong các trường hợp chú biết vừa rồi, cháu có thể giúp đỡ họ đóng học phí trong năm học sắp tới, mong chú chọn dùm cho cháu 3 trường hợp. nếu chú cảm thấy còn trường hợp nào mà cần phải giúp đỡ thêm thì báo cho cháu biết.
4. về chương trình tặng sách giáo khoa theo cháu mọi người không phải không ủng hộ mà đôi khi người này nghĩ là đã có người khác góp rồi, hơn nữa không biết được các em đang học lớp nào, vả lại nhiều khi chuyển tiền giúp thì nó thuận tiện hơn, đỡ tốn thời gian hơn (cháu nói vậy mong chú đừng giận, vì vậy cháu rất khâm phục những người như các chú đã không quản khó khăn, không tiếc công sức để đến các nơi làm ra chương trình hữu ích này). và có lẽ nhắc lại cũng hơi thừa, nhưng cháu mong chú đừng nêu tên của cháu. cảm ơn chú rất nhiều. chúc chú một tuần vui vẻ, an lành.
Lan

Thì ra, đây là người đã gởi vào tài khoản của tôi 2 triệu đồng để chuyển cho gia đình bé Oanh ở Vĩnh Long gắn đồng hồ nước. Anh Quân cũng cho biết thêm, chính cô gái nầy năm ngoái đã nhờ anh chuyển một số tiền giúp cho chị Thiện ở U Minh. Theo đề nghị của anh Quân, tôi đã viết thư trả lời cô gái.
Huệ Lan thân mến ! Tôi vừa đọc thư em do anh Đỗ Trung Quân chuyển qua. Thay mặt cho những người thực hiện chương trình VLSP và cả những nhân vật của chúng tôi - những người nghèo khó đang vượt lên số phận - gởi đến em lời cảm ơn chân tình trước tấm lòng nhân ái của em. Những thông tin mà em cần biết thì anh Quân đã trả lời, tôi muốn chia sẻ với em đôi điều về chương trình VLSP, một chương trình chưa phát sóng, chưa đăng báo, chỉ mới có những thông tin ban đầu trên blog mà đã nhận được sự đồng hành của rất nhiều những tấm lòng, đặc biệt là sự chia sẻ sâu sắc của em, một sự chia sẻ thầm lặng mà chu đáo, lại vừa độc đáo. Độc đáo là vì em chia sẻ với người nghèo mà cũng vừa chia sẻ với những người làm phim chúng tôi, những đạo diễn, những quay phim đã vét đến đồng bạc cuối cùng để trao cho các nhân vật của mình. Thật đáng trân trọng ! Nếu có thể, xin mời em đi cùng chúng tôi trong những chuyến làm phim để em tận tay giúp cho các nhân vật, tôi nghĩ, điều đó sẽ là niềm vui đối với em, đối với chúng tôi và tất cả mọi người. Chúc em luôn có nhiều niềm vui và hạnh phúc !
Võ Đắc Danh

Hôm sau, tôi nhận được mail của Huệ Lan, em viết:
Kính chào chú! Rất vui nhận được mail của chú. Và cháu cũng rất cảm ơn về lời mời của chú, tuy nhiên do bận đi làm và đi học nên không thể cùng các chú tham gia một chương trình đầy ý nghĩa này, hơn nữa cháu rất sợ khi gặp các hoàn cảnh như vậy mà lực bất tòng tâm không thể giúp được nhiều cho họ, và cháu cũng không muốn những người được giúp đỡ phải nhớ ơn một người cụ thể nào đó, vì cháu nghĩ đây là món quà hoặc là sự ghi nhận của xã hội đối với sự nỗ lực của họ. Cháu nói rất thật lòng là cháu rất cảm phục các chú đã không quản khó khăn để làm ra chương trình hay như vậy, mỗi tấm gương vượt khó chính là tấm gương để cháu tự soi rọi mình và nhắc nhở mình rằng mình may mắn hơn rất nhiều người vì vậy phải làm việc thật tốt và có nghĩa vụ giúp đỡ những người đáng quý này. nhờ họ mà ta tin rằng trong cuộc sống hằng ngày còn có rất nhiều người tốt. Cháu thật sự không biết được rằng trong số các em thì trường hợp nào là bức bách nhất, nên cháu nghĩ như vầy cháu sẽ giúp học phí cho 3 em: bé Oanh, còn hai trường hợp còn lại thì chú xem xem các gia đình nào có 2 em đi học trở lên thì cháu sẽ giúp học phí cho một em để họ đỡ gánh nặng. Còn việc cháu đề nghị được chuyển 5 triệu/lần thì cháu không thấy hai chú trả lời, không biết ý chú thế nào? nếu chú đồng ý thì sáng mai cháu sẽ chuyển tiền vào tài khoản của chú. cháu đã có số tài khoản của chú rồi. Kính chúc chú có nhiều sức khỏe, và niềm vui.
Lan

Huệ Lan thân mến !
Trước tấm lòng của cháu chú gần như cảm động đến nghẹn đi.Thật tình mà nói, trong chương trình nầy ngoài việc lo viết báo, làm phim các chú còn phải vận động mạnh thường quân tài trợ cho mỗi nhân vật tối thiểu 10 triệu đồng. Trong 52 phim thực hiện trong năm nay, các chú đã vận động tài trợ được 22 nhân vật, còn lại 30 nhân vật chưa có tiền trao, nghĩa là phải vận động thêm tối thiểu 300 triệu nữa.
Cháu giúp người mà không cần biết người mình giúp là ai, cháu gởi tiền cho các chú mà cũng không cần biết các chú là ai, điều đó làm cho các chú cảm thấy mình nhận ở cháu một niềm tin và trách nhiệm rất nặng nề.
Ý tưởng gởi 5 triệu đồng/lần của cháu, chú suy nghĩ thế nầy:
-Thứ nhất, chú sẽ làm theo ý cháu, tức nhận của cháu mỗi lần 5 triệu đồng để anh em đi làm phim mang theo trao ngay cho các nhân vật,mỗi nhân vật vài ba trăm ngàn trong thời gian chờ có đủ cho họ 10 triệu đồng.Khi hết tiền sẽ báo cho cháu và gởi kèm danh sách của người nhận.
-Thứ hai, chương trình đang cần 300 triệu đồng để trao cho 30 nhân vật, cháu cân nhắc xem mình có thể trao cho mấy nhân vật, các chú sẽ nhận một lần và mang đi trao ngay vì họ đang chờ tiền. Có thể cháu chuyển vào tài khoản của chú hoặc liên lạc với cô Thúy Anh ở ban công tác bạn đọc báo SGTT qua số DT:0839307825, 0908556968 để cô ấy nhận theo đúng thủ tục.Còn việc cấp học bổng của cháu, tất nhiên là rất cần, ngoài em Hoàng Oanh, chú xin giới thiệu cho cháu thêm một số hồ sơ để cháu lựa chọn.
Thứ ba, ngày 31 tháng 3, một ê-kíp làm phim sẽ đi quay 5 tập phim ở Bến Tre.
Thứ hai, ngày 30 tháng 3 sẽ có cuộc họp báo để giới thiệu chương trình VLSP
Thứ hai, ngày 6 tháng 4, vào lúc 21 giờ, chương trình sẽ chính thức phát sóng trên VTV9.
Xin chân thành cảm ơn cháu.

Hôm sau, trên đừng đi quay phim từ Bình Chánh trở về, điện thoại báo có tin nhắn, mở ra thì thấy Ngân hàng Đông Á điện tử báo số dư trong tài khoản của tôi vừa được cộng thêm 5 triệu đồng. Tôi nói với anh Quân, chắc chắn đây là tiền của Huệ Lan vừa mới chuyển vào. Chiều, mở mail ra xem thì thấy bức thư của Lan:
Kính chào chú! Sáng nay cháu vừa chuyển 30 triệu để ủng hộ chương trình. Do chương trình này kéo dài cả năm, nên nếu cháu thu xếp được thêm cháu sẽ báo với chú. Đồng thời cháu cũng sẽ nộp vào tài khỏan của chú 5 triệu đồng nhờ chú giúp cháu. Liên quan đến các em mà cháu muốn hỗ trợ học phí, cháu sẽ báo chú sau. Kính chúc chú một ngày vui vẻ.
Lan.

Cô Thúy Anh cho biết, có một cô gái điện đến số máy bàn của ban CTBĐ xin số tài khoản của chương trình VLSP để gởi 30 triệu đồng, “em hỏi tên và địa chỉ để BBT gởi thư cảm ơn, nhưng cổ từ chối, em hỏi số điện thoại để thông báo khi kiểm tra số dư trong tài khoản, cổ cũng từ chối”.
Hôm sau, Thúy Anh cho tôi biết, số tiền 30 triệu đã có trong tài khoản rồi, nhưng làm sao báo cho người gởi biết được ?
Biết làm sao được, tôi đã gởi mail cho Huệ Lan hai lần, nhưng cô đã im lặng.
Xin lỗi Huệ Lan nếu cháu phiền lòng vì chú đã viết bài nầy, nhưng vì cái lẽ ở đời, chú không thể nào im lặng.
Chúc cháu ở một nơi nào đó luôn vui vẻ, bình an ! Thay mặt cho những trẻ em nghèo hiếu học, xin một lần nữa cảm ơn cháu !
-->đọc tiếp...

Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2009

CÂU CHUYỆN NĂM NGOÁI





ĐẤT VÀ MÁU

Ấp 4, xã Đông Thạnh, Hóc Môn. Chiều chủ nhật, sau cơn mưa, con đường đá xô bồ dẫn vào một xóm nghèo nhầy nhụa nước. Bên cạnh những đống đá lổm chổm, màu máu của một người vừa chết còn bầm tím dưới đám cỏ xanh. Chết vì một vụ tranh chấp đất !

Hai hôm trước, tức chiều thứ sáu, tại đây đã xảy ra một vụ giết người man rợ: ông Tư Bạc, một ông già 82 tuổi đã dùng phảng chém đứt đầu một người phụ nữ – cô giáo Kiều Ngọc Dung. Câu chuyện vẫn còn nóng hổi, còn gieo kinh hoàng cho những người trong xóm. Không ai trả lời được câu hỏi của tôi, rằng một ông già 82 tuổi thì lấy đâu ra sức mạnh để để chém một nhát phảng đến tàn khốc như thế ? Người ta cứ nhìn nhau. Tôi tự tìm ra một giả thuyết: sức mạnh ấy từ đất chăng ? Tôi hỏi đất nầy giá bao nhiêu một mét vuông ? Một thanh niên trả lời: “Một triệu rưỡi”. Tôi nhẩm tính, như vậy trị giá lô đất trên 2,5 tỷ đồng. Một bà cụ nói: “ Giá đến hai mạng người, một vào tù, một đang làm đám tang”.

Có lẽ cái lý của bà cụ là sâu sắc nhất.

Theo hồ sơ địa chính và lời kể của những cụ già trong xóm thì đất nầy có một nguồn gốc khá rõ ràng: Cuối thế kỷ 19, ông Kiều Văn Kề đến đây khẩn hoang với một diện tích khá lớn, qua nhiều đời, đất ông Kề đã chia đều cho con cháu, nay đã có chủ quyền, thành một dãy nhà trên một con đường thuộc khu phố 8. Riêng phần đất bên kia đường có diện tích 8 ngàn mét vuông ông Kề chia cho người con trai là Kiều Văn Chịnh, bằng khoán do chính quyền thời Pháp thuộc cấp cho ông Chịnh ghi ngày 26/5/1906. ông Chịnh chia đều cho hai người con trai là Kiều Văn Bổn và Kiều Văn Thiện, đến đời sau, ông Bổn chia lại cho con là Kiều Văn Lập, ông Lập chia lại cho hai người con, trong đó có chị Kiều Ngọc Dung thừa hưởng 1724 mét vuông. Trên phần đất của chị Dung có vài mươi ngôi mộ, trong đó có mộ của anh em và hai cụ thân sinh của ông Lê Văn Bạc, một người hàng xóm ở phía sau hậu đất chị Dung.

Lối xóm kể rằng ngày xưa hai gia đình ông Lập và ông Bạc rất thân. Ông Lập đã dùng một phần đất ấy để làm thổ mộ cho những ai có nhu cầu. Theo tập tục ở đây, muốn xin đất để chôn cất người thân thì mang khai trầu rượu đến xin phép người chủ đất. Ông Tư Bạc đã bốn lần mang khai trầu rượu đến nhà ông Hai Lập để xin được chôn cất cha, mẹ, anh, em ruột của mình.

Thế rồi không hiểu vì sao, năm 2003, khi ông Hai Lập qua đời, ông Tư Bạc lại lập hồ sơ xin đăng ký quyền sử dụng đất trên phần đất ấy, phần đất mà ông Hai Lập đã chia cho chị Dung. Hai bên xảy ra tranh chấp, xã Đông Thạnh rút lại hồ sơ đăng ký của ông Tư Bạc.

Anh Bảy Dưỡng, em trai chị Dung kể rằng, hồi ông Hai Lập còn sống, có lần ông Tư Bạc đào đất làm một con đường từ lộ đi tắt vào nhà ông. Anh Dưỡng thấy chuyện không bình thường nên báo tin cho cha, nhưng ông Hai Lập nói: “Cứ để cho ông ấy làm đường đi cho tiện, chòm xóm mà !”. Thế rồi thôi. Trong khi chị Dung lập hồ sơ xin cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất thì mới hay ông Tư Bạc cũng đã làm như chị. Cuộc tranh chấp đang chờ giải quyết thì bất ngờ ông Tư Bạc chở đá về để làm đường, ngay trên con đường đất mà trước đây ông Hai Lập đã làm ngơ. Được tin, chị Dung bảo đứa con trai chở chị đến định nói phải nói quấy với ông Tư Bạc. Lúc ấy đã 4 giờ chiều, ông Tư Bạc đang lui cui dọn cỏ bên cạnh những đống đá vừa mới đổ xuống. Chị Dung vừa xuống xe vừa nói: “Bác Tư ơi đất . . .” thì bất ngờ cây phảng trên tay ông Tư Bạc vung lên, bổ thẳng xuống người chị, nhát phảng chém thẳng từ cổ xuống một đường dài xuyên qua vai trái, đầu chị Dung lặc lìa, chỉ còn dính với phần thịt của một bên vai . . .

Tôi đến chỗ hiện trường vào chiều chủ nhật, sau hai ngày xảy ra vụ án. Làng xóm lặng im trong nỗi kinh hoàng. Một người đang ở nhà giam, một người đang trong cỗ áo quan, chuẩn bị đưa vào lòng đất. Còn lại chơ vơ một khu đất, khu đất với nhiều dấu hỏi mà chưa được trả lời, nó được trị giá tiền tỷ hay trị giá hai mạng người ? Đất vẫn là đất, nhưng nó sẽ nói bao điều về tình người với thế hệ mai sau.

-->đọc tiếp...

Thứ Hai, 16 tháng 3, 2009

MỜI BẠN TẶNG SÁCH CHO HỌC SINH NGHÈO




Chị Đoàn Thanh Tùng ở Đa Phước, Bình Chánh, sống bằng nghề bán cá và gia công chổi lông gà để nuôi ba đứa con ăn học. Hiện chị đang mắc bệnh ung thư.


Kính thưa các bạn !




Còn nhớ hôm trước Tết, tôi treo blast ngỏ ý làm một tủ sách cho mấy em bé mồ côi ở Núi Cấm, mấy ngày liên tiếp tôi nhận được sự đồng tình của nhiều bạn gần xa. Lúc ấy, phần vì tôi bận lao vào chương trình VƯỢT LÊN SỐ PHẬN, phần vì chưa tìm được một nơi có đủ điều kiện (mặt bằng và người nhận) để nhận sách nên chưa xúc tiến một cách cụ thể.


Bây giờ, sau hơn hai tháng đi thực hiện chương trình VƯỢT LÊN SỐ PHẬN, tôi xin được trở lại với công việc nầy, nhưng không dừng lại ở một tủ sách cho mấy em mồ côi ở Núi Cấm mà cho tất cả những học sinh nghèo mà chúng tôi đã gặp, đã viết và đã làm phim. Đó là ai ? Là bé Linh (ở Hóc Môn) đang học lớp 8, mẹ em bị ung thư, lại vừa thất nghiệp, không biết sống chết ngày nào; là bé Hoàng Oanh (Vĩnh Long), học sinh lớp 10, cha bị mù, mẹ đi bán vé số; là bé Hồng Ngọc, Tuấn Hải, Hồng Trang (Bình Hưng Hòa), cả ba chị em mồ côi mẹ, cha chạy xe ba gác, sống bữa đói bữa no trong căn phòng trọ mà vẫn chăm chỉ học hành; đó là hai chị em Hồng Thắm, Minh Trung, mồi côi cha mẹ, sống với bà ngoại trong một ngôi chùa ở Bình Đại, Bến Tre, mọi chi phí ăn ở, học hành đều dựa vào sự đùm bọc của nhà sư;đó là ba anh em Vũ Trần Thanh Hiệu, Vũ Trần Thanh An và Vũ Trần Thanh Nhàn ở Tam Kỳ, Quảng Nam, cha và anh chết trong bão Chanchu, mẹ tần tảo sớm hôm nuôi con ăn học, thấy mẹ quá khổ, ba anh em rủ nhau ăn chay trường cho đỡ tốn . . .
Sẽ có 52 ký sự trên báo Sài Gòn Tiếp Thị cùng với 52 tập phim tài liệu phát vào tối thứ hai hàng tuần trên VTV9. Đó là 52 câu chuyện của 52 gia đình đang từng phút, từng giờ, từng tháng, từng năm VƯỢT LÊN SỐ PHẬN, họ không khuất phục, không đầu hàng cuộc sống, không để cái đói, cái nghèo che khuất tương lai. Nhưng, con đường đến trường của các em không đơn giản chút nào, nhiều em ăn sáng bằng cơm nguội và lội bộ năm ba cây số. Với mức sống ấy, một bộ sách giáo khoa của các em là những đêm mất ngủ, những ngày quần quật dãi nắng dầm mưa của ông bà cha mẹ.
Mấy dòng ngắn gọn như một bức thư ngỏ, mong rằng các bạn đồng hành với chúng tôi.
Trân trọng cảm ơn !
Địa chỉ nhận sách: Nguyễn Phạm Tường Vy, Ban công tác bạn đọc, báo Sài Gòn Tiếp Thị, 25 Ngô Thời Nhiệm, quận 3. ĐT:0908191813 - 08.39307825 (Khi tặng sách yêu cầu các bạn đóng gói theo từng bộ)


-->đọc tiếp...